Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Café Nguyễn Hoàng Saigon tháng 4/2017


Tháng tư Saigon nóng nực hơn mọi năm, mới 8 giờ sáng mà khuôn mặt mọi người ai cũng lấm tấm mồ hôi. Nhưng không sao vì tới hẹn lại lên, mỗi tháng một lần bà con NHSG lại đến điểm hẹn café Thủy Trúc để cùng nhau chuyện vắn chuyện dài.

Đến dự café sáng Chủ nhật 23/4 có quý thầy: Lê Hữu Thăng, Nguyễn Bảo, ở xa về có thầy Nguyễn Thiện từ Nha Trang, và thầy Đỗ Tư Nhơn từ Quảng Trị, anh chị Dương Văn Mua – Cẩm Vân từ Hoa Kỳ, anh Lê Cao Đảm- NH BRVT, anh Trần Hữu Giáo- NH Đồng Nai, khoảng trên 60 anh chị em NHSG, và đặc biệt có sụ tham dự của các thân hữu trường TH Bồ Đề Quảng Trị là anh Nguyễn Giỏ ở Saigon, và anh Hồ Ngọc Phụ từ Lao Bảo vào.

Sau khi bà con dùng điểm tâm, café sáng, đến 9 giờ MC Hoàng Ân bắt đầu chương trình sinh hoạt- Giới thiệu quý thầy và anh chị em lần đầu đến với NHSG, sau đó mời quý thầy và anh chị có ngày sinh trong tháng 4 lên sân khấu nhận hoa chúc mừng từ BLL là thầy Lê Hữu Thăng, chị Hoàng Thị Vân, Bích Lan, Thu Sương, và vợ chồng anh Nguyễn Trọng- Hoàng Thị Hường.

Nhân dịp này, nhóm Bồ chao đã thân quý gởi đến thầy Lê Hữu Thăng lẵng hoa mừng sinh nhật xinh xắn.

TB NV Trị thông báo tin tức NH gần xa: Tin buồn về NH Nguyễn Công Thừa, dù được gia đình và đồng môn NH gần xa quan tâm giúp đỡ vật chất và tinh thần trong việc chữa bệnh, nhưng anh đã qua đời. Tin buồn về sự qua đời của thân mẫu anh Trương Quang Viên (nk 66-72), thân mẫu của các anh Nguyễn Hữu Hỷ (63-70) và Nguyễn Quý (64-71), và mới nhất là tin anh Nguyễn Cư, niên khóa 60-67 vừa qua đời ngày 21/4 tại Gò Vấp. Mọi người dành 1 phút mặc niệm anh Cư đã mãi mãi ra đi.

TB Trị chia sẻ một số tin vui trong tháng như:

- Nối liên lạc với cô Cao Thị Như Quỳnh, giáo sư Anh ngữ từ năm 1966-67 sau nửa thế kỷ không tin tức. Cô Như Quỳnh về VN trong cuối tháng 3 nhưng chưa có duyên gặp gỡ đồng nghiệp và học sinh cũ. Cô hiện sống tại HK , gởi lời thăm và hẹn lần sau về sẽ gặp mọi người.

- Anh chị Lê Vang , hội trưởng NH Nam Cali, về nước nhưng bận chăm sóc thân mẫu ốm ở tỉnh xa nên chưa có dịp vào SG thăm viếng mọi người. Chúc cho thân mẫu cùa anh chị Vang sớm bình phục.

- Chúc mừng tân gia anh chị Lê Ngọc Phái- Tuyết Mai. Nhân dịp này anh chị Phái Mai gởi lời mời mọi người đến café ăn sáng và tham quan nhà mới ở khu dân cư mới trên đường Phạm Văn Đồng vào ngày 5/5.

- Chúc mừng NH Quang Tuyết có thêm một cháu nội thứ tư để …phục vụ!

- Chúc mừng anh chị Bùi Phước Vĩnh và con gái vừa khai trương shop cho thuê áo cưới tại tư gia sau lưng chợ Tân Bình (bà con NH có nhu cầu xin ủng hộ).

- Chúc mừng thầy Lê Thanh Trí, các anh chị Tử Hà - Kim Hoa, Ngô Ngọc Hồng - Minh Tú, Hoàng Thường - Mỹ Tuyên, Trần Văn Hảo - Uyên, Lê Văn Hạt - Bạch Mai, Hải - Thu Sương, Lê Bá Lư - Nhung, chị Kim Oanh có các chuyến đi du lịch thú vị trong và ngoài nước. Chúc anh Phạm Đình Quát có chuyến du khảo về nguồn cội thêm nhiểu hình ảnh và tư liệu mới về quê hương Quảng Trị.

Tháng 4 nhớ về một thời bom đạn đầy nhọc nhằn gian khổ của dân QT nói chung và NH nói riêng. Câu chuyện về một cựu nữ sinh NH lớp 11 tên Hoàng Thị Mót, em của chị Hoàng Thị Vân- NHSG. Bạn Mót, mất tích vào mùa hè đỏ lửa 1972 lúc tuổi đời còn thanh xuân mà gia đình bao nhiêu năm cố công tìm kiếm tưởng chừng tuyệt vọng chợt lóe lên hy vọng khi gần đây bạn của Mót là NH Trần Thị Thuận ở Bình Thuận vừa nối kết được với Thy Tuyết ở Mỹ qua facebook kể về câu chuyện Mót và Thuận cùng bị trúng đạn pháo kích ở gần nhà Thuận trên đường Hồ Đắc Hanh. Thuận bị thương sau đó may mắn được chuyển vào Đà Nẵng điều trị, còn Mót qua đời tại chỗ và được một người bạn cùng xóm chôn vội dưới gốc cây mai già trong sân nhà Thuận. Từ năm 1972 Thuận cùng gia đình di cư vào Nam không còn về lại ngôi nhà cũ. Ở Ninh Thuận xa xuôi, ít liên hệ với bạn bè nên Thuận không biết báo cùng ai.

Chia sẻ tại buổi họp mặt chị HT Vân cho biết rất bất ngờ khi được tin tức về em mình sau mấy chục năm tìm kiếm. Chị rất cám ơn các bạn của Mót đã nhiệt tình cung cấp thông tin và gia đình chị sẽ trở lại QT tìm kiếm người em bạc phận của mình.

Chiến tranh đã gieo nhiều tang thương cho người dân vô tội, trong đó dân Quảng Trị của chúng ta lãnh nhiều hậu quả thảm thương nhất- Hãy cùng nhau cầu nguyện cho bạn HT Mót được sớm về đoàn tụ với người thân sau 45 năm nằm vất vưởng lẻ loi.

Tiếp theo là chương trình văn nghệ cây nhà lá vườn do các nghệ sỹ NH tự đàn và hát với những ca khúc của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn. Các giọng ca của anh chị em Nguyễn Hoàng vẫn mượt mà và truyền cảm trong các ca khúc quen thuộc một thời làm người nghe quên đi không khí oi bức của Saigon tháng 4. Cám ơn guitarist Nguyễn Vỹ, Nguyễn Trọng và các “ca sỹ” : Lê Chí Dũng, Nhật Thanh, Quang Tuyết, Thành Nhân, Nguyễn Hữu Hiền, Cao Lượng, Hoàng Hường, Mỹ Liên, Lưu Ánh, Hoàng Ân, Lý Thế Văn và đặc biệt là quý thầy Đỗ Tư Nhơn và Nguyễn Thiện cũng lên hát tặng mọi người.

Cám ơn thầy LH Thăng đã có nhã ý kết hợp sinh nhật của thầy chung với buổi họp mặt để mọi người có được một buổi liên hoan có bánh bột lọc, xôi đậu xanh, đậu phụng ăn kèm với muối mè, chả quế,và món bánh ướt thịt nướng thật là hấp dẫn. Cám ơn các bạn Bồ Chao vất vả chuẩn bị từ sớm để phục vụ cho hơn 70 thực khách thật là chu đáo.

Xin tường thuật thêm chuyên anh Ngô Hướng, 64-71, là người đến trễ nhất do phải hoàn tất 2 bức tranh do chính mình vẽ để tặng sinh nhật thầy LH Thăng và thầy Nguyễn Thiện nhân dịp thầy vào SG, anh Hướng rất vui khi quý thầy nhận món quà đặc biệt của anh trong niềm xúc động.

Sinh hoạt kết thúc lúc 11 giờ 30. Thầy trò quyến luyến nói lời tạm biệt, nhưng không quên chụp hình, lấy số phone... của nhau.

Cám ơn quý thầy cô và anh chị em đã đến với sân chơi NH và hẹn gặp lại vào sáng Chủ nhật 28/5.

Chủ đề âm nhạc của tháng 5 sẽ hát về hai nhạc sỹ tài hoa của quê hương Quảng Trị: Hoàng Thi Thơ và Hoàng Nguyên. Các anh chị nhớ đăng ký bài hát với Hoàng Ân và Quang Tuyết.

Ghi chép: Nguyễn Văn Trị
Hình ảnh: Nguyễn Công Thụ

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Anh Nguyễn Cư (NH 60-67) từ trần


Ái hữu CHS Nguyễn Hoàng Sài Gòn nhận tin buồn

Anh NGUYỄN CƯ 
Sinh năm 1946
CHS niên khóa 1960-67
Đã qua đời lúc 15:16' ngày 21-4-2017
(nhằm ngày 25 tháng Ba năm Đinh Dậu)
Hưởng thọ 72 tuổi.

Linh cữu quàn tại tư gia (số 220/21/22 đuờng số 10, phường 9, quận Gò Vấp, TPHCM).

Lễ động quan: 06g sáng 24-4-2017, hỏa táng tại nghĩa trang Bình Hưng Hoà.

Bạn liên lạc NHSG xin chia buồn cùng chị TÚY DIỆU (phu nhân của anh Cư) và tang quyến.
Thành kính cầu nguyện hương linh người quá cố sớm vãng sanh miền cực lạc.

Ban LL Nguyễn Hoàng Saigon

Số điện thoại liên lạc với gia đình: 0908440972, gặp anh Nguyễn Vũ Anh.

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

HAI CÔ GIÁO DẠY TIẾNG ANH CỦA TÔI


Thực là tình cờ mới đây tôi biết được hai cô giáo dạy tiếng Anh của tôi ở 2 miền xa xôi của đất nước Viêt Nam và vào hai thời điểm thật cách xa nhau lại quen biết nhau. Đó là:
+ Cô Cao Thị Như Quỳnh dạy tôi từ thời vỡ lòng phát âm từng chữ cái ABC trong cuốn English For Today I, nghĩa là vào năm 1966, tôi 12 tuổi, học lớp đệ thất (lớp 6) trường TH Nguyễn Hoàng tỉnh Quảng Trị.
+ Cô Nguyễn Thị Ngọc Châu dạy tôi tiếng Anh khi vào trường QGHC Sài Gòn năm 1974, lúc đó tôi 19 tuổi.
Cô Như Quỳnh chỉ dạy ở trường Nguyễn Hoàng một thời gian rất ngắn, có thể là 1 năm, sau đó cô chuyển vào Huế dạy nên cô và trò chưa có nhiều thời gian để kịp “củng cố” mối quan hệ thân thiết, nhưng phải nói là tôi rất thích cách dạy sinh ngữ của cô, có một chút gì đó vui nhộn, sinh động, ồn ào mà điều đó ít thấy ở những thầy cô cao niên thời đó.
Giờ học của cô chúng tôi thật vui do được diễn vai trò chuyện với nhau bằng tiếng Anh dù chỉ đôi câu vỡ lòng. Tôi nhớ mãi lời dặn dò của cô: “Các em hãy mạnh dạn lên, hễ gặp người Mỹ thì hello, cười và hỏi thăm, nếu được thì mời họ về nhà để nói chuyện mới quen miệng, nói chung là luôn tìm cơ hội thực hành với người bản xứ (native speaker). Có bạn hỏi: “Thế khi em nói hết vốn từ đã học: hello, how are you, what’s your name, what are you doing??? Thì phải làm sao? Cô đáp tỉnh queo:”Nói hết vốn từ (vocabulary) thì good bye, See you again chứ làm sao nữa”. Thế là cả lớp cười hả hê về cách xử lý tình huống có một không hai của cô.
Tôi và một số bạn còn nhớ hồi đó ngoài cô Như Quỳnh chúng tôi còn học với thầy Gary Carkin (?) vào năm đệ thất.Thầy người Mỹ này thuộc đoàn Thanh niên Chí nguyện của Hoa Kỳ sang Việt Nam làm công tác xã hội như giúp dựng nhà cửa cho dân tỵ nạn, dạy tiếng Anh cho học trò... Với thầy giáo trẻ và rất hiền này tôi có nhiều trò phá phách không thể chấp nhận được. Nhưng xin tạm ngưng chuyện này vì đang nói về các cô giáo dạy tiếng Anh của mình mà. (Lạ một điều là cô Như Quỳnh không hề nhớ đến tên người đồng nghiệp Mỹ này??)
Cô Như Quỳnh dạy Anh văn cho các lớp đệ nhị cấp và đệ nhất cấp nên cô luôn bận rộn. Vào lớp cô thích nói tiếng Anh dù bọn trẻ con chúng tôi có được mấy vốn từ vựng để hiểu hết, cô nói các em phải luyện nghe cho quen. Tôi nhớ là cô hay mang kính mát, chỉ cầm tập sách ở tay thay vì bóp ví, nói tiếng Anh như gió và miệng thì hay cười. Mỗi lần cô cười tôi thấy cô xinh như minh tinh màn bạc vậy đó.
Dạy ở NH 1 năm thì cô chuyển vào Huế, nghe đâu cô dạy thỉnh giảng ở trường Đại học Văn khoa hay Sư phạm và sau đó đi du học Mỹ. Chúng tôi bặt tin cô từ hè năm 1967.
Trở về với cô giáo dạy Anh văn đại học của tôi là cô Ngọc Châu. Năm tôi vào trường QGHC cũng là năm cô hoàn tất chương trình Master về ngôn ngữ Anh ở Mỹ về nước nhận nhiệm sở tại trường. Trường chia nhiều lớp tiếng Anh tùy theo trình độ của mỗi nhóm để sinh viên dễ tiếp thu. Giáo sư đại học thời đó được quyền chọn tài liệu giảng dạy chứ không theo giáo án bắt buộc như bây giờ. Lớp tôi chưa tới 20 người học với cô. Cô Ngọc Châu chia lớp thành các tổ để học theo nhóm. Mỗi nhóm chọn một cuốn sách để đọc, tóm tắt câu chuyện và các ý chính để mỗi tuần lên thuyết trình. Sau khi đại diện nhóm hoàn thành bài thuyết trình, các nhóm khác sẽ đặt câu hỏi. Mục đích nhằm rèn luyện 4 kỹ năng: nghe, nói, đọc và viết cho học viên. Cách dạy rất Mỹ này làm cả lớp ai cũng lo lắng, người sợ nói sai, người sợ viết không đúng văn phạm… nhưng dần dà mọi người thấy thích, nói năng mạnh dạn, lưu loát, lên xuống giọng hơn…Do vậy vào tiết học của cô, tôi còn rủ Việt,bạn thân, từ lớp tiếng Anh khác sang học ké nữa đó.
Sau giờ học, do cô cũng còn độc thân không bận bịu gia đình nên các cô trò rủ nhau ra canteen trường uống nước, có khi uống bia nữa (sinh viên QGHC đi học có lương). Tôi thích nhất ở cô là cách dạy mà như không dạy, trong giờ đứng lớp cô như người điều phối để học viên tự học cùng nhau, chỉ khi nào bí thì cô mới can thiệp. Có những thứ học trò thích ở cô giáo dù chẳng dính dáng gì đến chuyện học là cô luôn mặc áo dài, xỏa tóc, mang kính cận. Những lúc đó trông cô thướt tha và xinh chẳng khác gì các chị sinh viên lớp trên.
Học với cô đến biến cố 30/4 thì trường tôi bị  đóng cửa- cô trò xa nhau từ đó.
Sau những ngày hòa bình lập lại, chưa có việc gì làm nên tuần nào tôi và Việt, người bạn thân cùng lớp, đều ghé nhà thăm cô và cũng để "hỗ trợ tinh thần" cho cô vì tâm trạng của những người trí thức được đào tạo ở Mỹ sống trong chế độ mới thường bất an. Rồi tôi bận đi xa, nhiều nhiều năm không còn dịp được ghé thăm cô giáo nữa. Sau đó cô đi nước ngoài.
Dù chỉ học với cô Ngọc Châu chưa tròn một niên khóa, nhưng tôi vô cùng quý mến cô và ngược lại cô cũng dành cho học trò cũ của mình tình cảm thân thương. Mỗi khi có vui buồn hay bế tắc trong cuộc sống tình cảm, tôi thường tâm sự đường xa để nhận lời chia sẻ hay giải pháp cho vấn đề…Ngày tôi lập gia đình cô cũng gọi về nói chuyện với cô dâu, và còn gởi quà mừng nữa.
Năm ngoái nhân dịp vợ chồng tôi đưa cháu du học, chúng tôi thu xếp đến thăm cô vài hôm. Cô lên tận sân bay đón và chúng tôi đã có những ngày vui sau gần 30 năm xa cách.
Trong lần nói chuyện tình cờ cô biết tôi là học trò cũ của cô Như Quỳnh nên đã gởi cho tấm hình cô và cô Quỳnh chụp chung vào năm 1974 khi cô ra Huế tham gia một dự án giảng dạy tiếng Anh ở Đại học Huế và cô Quỳnh cũng là một thành viên.
Hai cô giáo cùng dạy tiếng Anh cho tôi: một từ lúc bập bẹ làm quen ngoại ngữ; một từ lúc trau dồi kỹ năng cao hơn. Cả hai cô đều để lại trong tôi tình cảm đẹp nhất. Cuối tháng Ba vừa qua cô Như Quỳnh và chồng (người Mỹ) về Việt Nam để dự lễ trao tặng giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh cho học giả Cao Huy Thuần là anh của cô. Tôi được người quen cho biết có cô Như Quỳnh về nên hỏi xin số phone liên lạc. Gọi mãi chẳng được, may sao giờ phút cuối cô bắt máy và cô trò nói chuyện. Cô hoàn toàn không nhớ đến cậu học trò cũ cách đây 50 năm, đó là điều dễ hiểu, cô nói từ lâu cô không gặp bất kỳ đồng nghiệp thời dạy ở ngôi trường Nguyễn Hoàng, và học trò cũ cũng không gặp ai nên hầu như tất cả nằm trong vùng ký ức bị lãng quên. “Chính em đã khơi gợi cho cô chuyện cũ, cô chỉ nhớ đó là ngôi trường có những dãy lớp nằm kế bên doanh trại quân đội Mỹ, có sân bay, trực thăng lên xuống suốt ngày bụi bặm và ầm ỹ, lớp học lợp tôn nóng nực và thầy trò nói như hét mới nghe được nhau. Tội cho trường và thầy trò của chúng ta quá phải không em?”
35 phút cô và tôi trao đổi qua điện thoại, lời mời gặp gỡ với một số học trò cũ của tôi không thực hiện được vì đã tới lúc cô phải về lại Hoa Kỳ. Cô cho biết là rất cảm động khi có học trò mong muốn gặp lại cô giáo ngày xưa, cô vui khi tôi nhắc lại chuyện cô bày trò để học trò mời người Mỹ tới nhà thực tập tiếng Anh. “ Cô có bày vậy sao?” Ngạc nhiên cô hỏi, rổi cô kể về sinh hoạt của mình về người chồng là giáo sư nay cũng nghỉ hưu, cô cũng nghỉ làm ở thư viện. Hiện cô ở một thị trấn cực Bắc Cali, một địa danh mà người Mỹ khi nghe nói cũng ít biết đến! Qua tôi, cô gởi lời thăm đến các đồng nghiệp và học trò cũ và hẹn ngày hội ngộ.
Tản mạn về hai cô giáo của tôi, ngày xưa là những người phụ nữ có tính chất mạnh mẽ, xinh đẹp, tràn đầy tình yêu cuộc sống, nay mọi người đã trên 70. Đời người như nhánh bèo trôi sông, có những lúc nhánh này trôi cạnh các nhánh khác một chặng đường, xa hay gần rồi cũng sẽ đến một ngã rẽ nào đó phải cách chia, nhưng với tôi, đó là hạnh ngộ. Gặp lại cô giáo cũ, lòng tôi rộn ràng sống lại thời cắp sách đến trường xa xưa và tôi tin rằng trong sâu thẳm cô giáo cũng sẽ vui khi có học trò nhớ đến mình, và những cơ hội gặp gỡ như thế sẽ giúp nhau nhớ về một thời xưa cũ chúng ta đã từng như thế…
Vậy cô trò mình sẽ còn dịp gặp nhau, em hứa lần sau cô trở lại sẽ có nhiều học trò già như em mong muốn gặp.
Với tất cả lòng quý mến Anh Tri xin gởi lời tâm tình này đến quý thầy cô đã từng dạy dỗ mình trong thời cắp sách đi học.
NVT





Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

Thân mẫu Nguyễn Hữu Hỷ (NH63-70) và Nguyễn Quý (NH64-71) qua đời

Ái hữu CHS Nguyễn Hoàng Sài Gòn nhận tin buồn

Cụ bà SỬ THỊ TẬP
Sinh năm 1922
Quê quán: Xuân An,Triệu Thượng,Triệu Phong,Quảng Trị
Là thân mẫu của anh Nguyễn Hữu Hỷ (NH 63-70)
và anh Nguyễn Quý (NH 64-71)
Đã tạ thế lúc 18 giờ ngày 22 tháng 3 năm Đinh Dậu
(nhằm ngày 18-4-2017)
Hưởng thọ 96 tuổi

Lễ viếng bắt đầu từ 19 giờ ngày 19-4-2017.
Lễ di quan vào lúc 13 giờ ngày 21-4-2017.
An táng tại nghĩa trang quê nhà.

Ái hữu CHS Nguyễn Hoàng Sài Gòn xin chia bồn cùng các anh Nguyễn Hữu Hỷ, Nguyễn Quý và tang quyến.
Thành kính nguyện cầu hương linh cụ bà sớm vãng sanh miền cực lạc

Ban LL Nguyễn Hoàng Sài Gòn

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Họp mặt Cafe định kỳ vào ngày 23-4-2017


Ngày họp mặt cafe tháng 4 của chúng ta sẽ sớm hơn thông lệ 1 tuần do ngày CN cuối tháng (30-4-2017) rơi vào những ngày nghỉ kéo dài nên nhiều bà con mình không ở nhà để đi sinh hoạt.

Thời gian và địa chỉ:
8:00 Chủ nhật, ngày 23-4-2017.
Tại cafe Thủy Trúc, Công viên Lê Thị Riêng, 875 CMT8, Q10, TP HCM

Chương trình:
Cafe tâm tình tháng 4 - một vài chia sẻ gợi nhớ những ngày lịch sử sang trang 42 năm về trước.
Tháng 4 tặng hoa chúc mừng sinh nhật quý thầy và các anh chị em sau:
Thầy : Lê Hữu Thăng
Các chị Hoàng Thị Vân, Bích Lan, Thu Sương.
Các anh: Lê Đình Ân, Nguyễn Trọng.
Phổ biến tin tức Nguyễn Hoàng gần xa.
Tưởng nhớ cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn - người nghệ sỹ sống mãi trong lòng người hâm mộ
Trong tiết mục này các anh chị em NH sẽ trình bày những ca khúc bất hủ của cố nhạc sỹ
Các anh chị em nào đăng ký hát nhạc Trịnh vui lòng liên hệ với Hoàng Ân và Quang Tuyết để chuẩn bị chương trình.
Nếu anh chị em nào chưa có tên trong ngày sinh nhật tháng 4, vui lòng cho biết để BTC chuẩn bị hoa.

Vui lòng báo tin cho ACE không có email biết, và xin báo cho anh chị em NH từ các tỉnh có mặt ở SG trong ngày 23/4 biết để cùng tham dự.
Xin cám ơn.

Nguyễn Văn Trị
TB Liên lạc Ái hữu Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Sài Gòn.

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Những câu chuyện "đẹp" của một thời gian khổ



Nhân tháng Ba có ngày Phụ nữ Quốc tế, nên chương trình cafe NHSG tháng nầy BLL xin phép được thay các anh gởi đến các chị lời chúc mừng và tri ân. Chúng tôi xin dành một khoảng thời gian trong buổi café để nhắc lại những kỷ niệm về những ngày tháng vất vả, nhọc nhằn và sự hy sinh củamột vài chị em đồng môn chúng ta...

(Được ghi lại từ chuyện kể về các chị và người thân qua lời dẫn chuyện của Nguyễn Văn Trị và Quang Tuyết - tại buổi café Nguyễn Hoàng Saigon cuối tháng 3-2017).

Tuyết:  Người phụ nữ Việt Nam từ xưa đến nay sinh ra đã là số phận... Phụ nữ miền Trung nói chung, Quảng Trị mình nói riêng có những phần số ly kỳ theo con sóng thăng trầm của lịch sử, nên các chị có những số phận khác nhau ở hai chiến tuyến, nhưng lại có cùng truyền thống rất đẹp của đạo nghĩa; đó là đức tính hy sinh và chung thủy.

Trị: Ấn tượng đặc biệt nhất trong tôi là hình ảnh cô Diệp Kim Liên, phu nhân thầy Lê Hữu Thăng, tôi không kể lể về những gì trải qua trong đời cô sau 1975, mà ấn tượng của tôi là từ ngày cô vướng căn bịnh mất trí nhớ của người già. Cô không còn nhớ ai, có lúc quên luôn cả những người con do mình sinh ra, vậy mà nhớ như in về thầy... Có nghĩa là trong trí nhớ của cô in đậm duy nhất mỗi một phu quân là thầy LHT. Hình ảnh ấy tiêu biểu cho sự thủy chung tuyệt vời của một người vợ đối với chồng dù nằm trong hoàn cảnh nào.

Tuyết:
Người con gái thời ấy được tiêu biểu trong một vài câu ca dao, tục ngữ sau:
Lạy cha ba lạy, một quỳ
Lạy mẹ bốn lạy, con đi lấy chồng.

Rồi khi đã là vợ, là mẹ...
Thì
Có con phải khổ vì con
Có chồng phải ngậm bồ hòn đắng cay...

Chị lấy chồng lúc mới 17 tuôi, sinh ra được ba người con thì anh bị tù vì hoạt động chính trị. Cô tiểu thư con nhà gia môn vọng tộc quyết định tay xách, nách mang bỏ phố phường về quê phụng dưỡng cha mẹ chồng và nuôi con chờ chồng. Dù chịu đựng không biết bao nhiêu đắng cay, tủi nhục, dù gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, chị vẫn âm thầm chờ đợi ngày anh trở về. Một ngày nghe phong phanh sắp trao trả tù binh, ngày đêm sau giờ dạy học về, lo xong công việc nhà chị chong đèn thêu hai mặt gối có 17 bông hoa nho nhỏ, tiêu biểu tuổi đời khi lên xe về với anh... Chị nói: Đêm anh bị bắt cũng là đêm anh vừa gối đầu trên đôi gối chị vừa thêu nên chị muốn hạnh phúc tương phùng của anh chị sẽ từ hình ảnh đôi gối kỷ niệm. Đến ngày ấy, ôm ba đứa con còn nhỏ lếch thếch giữa nắng cháy miền Trung lên ngóng ở trại giam. Giám thị trại cho biết trại chỉ tha tù thường, còn anh là tù chính trị chưa biết khi nào về.
Sau 1975. Anh trở về được bổ nhiệm là cán bộ lãnh đạo cấp sở, chị vẫn đêm ngày nhận đóng gáy sách, và bán chè nuôi con...
Đúng là:
Gánh cực mà đổ lên non
Còng lưng mà chạy cực còn theo sau.

Phần thưởng xứng đáng chị nhận được cuối đời: đó là các con chị đều thành nhân và thành công...
Người Quang Tuyết nói đến là chị Thủy An - CHS NH niên khóa 62-69.

* Chuyện kể về chị NGUYỄN THỊ LÊ (CHS NK 1957)

Chuyện thứ nhất - "Lê Bún riêu": Những ngày cuối tháng 3 năm 1975, chồng kẹt trong quân ngũ, chị Lê mang 5 đứa con từ Đà Nẵng chạy vào Saigon không một đồng dính túi (Chị có một khoản tiền gởi tiết kiệm ngân hàng tại Đà Nẵng nhưng không rút được trong những ngày loạn lạc). May mắn là mẹ con chị được bà ngoại các cháu nhường cho một căn hộ nhỏ trong chung cư nên có chỗ nương náu. Sau ngày 30/4, chồng chị đi học tập cải tạo do là sĩ quan chế độ cũ. Không thể tiếp tục nghề dạy học, con cái một đàn nên chị đành xoay xở nuôi con bằng cách theo mấy người lối xóm ra bán chợ trời ở đường Hàm Nghi - Ký Con (quận 1). Không rành việc buôn bán, số tiền chị kiếm được chỉ đắp đổi qua ngày, vì vậy nên cố gắng hà tiện từng đồng để mua gạo cho con. Chị tâm sự bữa trưa thường ngồi góc đường Ký Con đợi bà bán bún riêu gánh hàng qua để ăn. Không phải chị thích món ăn này mà chỉ một lý do là bún riêu rẻ nhất trong các món ăn trưa ngoài chợ: Giá chỉ 100 đồng một tô (tiền mới đổi sau ngày giải phóng), trong lúc giá dĩa cơm rẻ nhất cũng mất 250 đồng. Có những lúc thèm cơm muốn ăn mà phải dằn lòng lại, vì ăn thì hụt tiền mua thức ăn cho các cháu! Ăn mãi hoài một món đến nỗi chị được bạn bè đặt biệt danh là "bà bún riêu".

Chuyện thứ hai - "Lê đứng đường": Trong thời gian đi buôn “chạy”, có một câu chuyện cười ra nước mắt mà chị không bao giờ quên; đó là:
Một buổi trưa chị Lê cùng vài người nữa đang ngồi đợi gánh bún đi qua thì có một bà xồn xồn ra gọi chị đi. Tưởng có mối người ta kêu đi để mua quần áo nên chị vội vàng chạy theo. Một người bạn kéo áo chị lại không cho đi, hỏi ra mới biết bà xồn xồn đó là tú bà dắt gái cho khách; bà ấy nhầm chị là gái đứng đường (Thời đó ở TP này có đủ hạng người ra đường kiếm sống kể cả gái mại dâm). Sau việc này, chị về nhà tủi thân khóc mấy ngày liền nhủ với lòng sẽ không đi bán nữa. Nhưng chỉ ít hôm sau nhà hết gạo chị phải tiếp tục đi mua bán đồ cũ, nhưng tránh góc đường Ký Con xui xẻo!

Chuyện thứ ba - "Lê sexy": Saigon sau ngày giải phóng đủ thứ bệnh như ghẻ ngứa, sốt xuất huyết lây lan nhiều. Chị Lê kể có một buổi chiều chị đi bán về thì con trai đầu - lúc đó 5 tuổi - bị sốt cao. Hốt hoảng, chị chỉ bỏ vội cái bị lác xuống giường (hồi đó mang bị lác đi bán quần áo cũ) rồi ẵm cháu ra đầu hẻm đón chiếc xích lô máy đến bệnh viện nhi đồng. Trên đường đi, cháu sốt cao mà người lại run! Không có mền để đắp, không kịp suy nghĩ, chị cởi vội áo đang mặc trên người ra ủ cho cháu mà quên rằng mình chỉ mặc có 1 cái. Không hề biết, xích lô vẫn chạy như bay, đến khi tới cổng bệnh viện (bây giờ là bệnh viện Nhi Đồng 1) ông bảo vệ không cho vào, chị hỏi vì sao thì ông ta chỉ vào người chị nói chị là người không đàng hoàng vì không mặc áo! Chị vừa xấu hổ, vừa tức giận vì con đang bịnh mà bị làm khó. Chuyện chị Lê như rứa đó - Một thời vất vả nuôi con với những kỷ niệm cười ra nước mắt.

* Chuyện bát nước chè xanh của HOÀNG THỊ THY TUYẾT (CHS NK 66-72) qua bài văn của con gái:
Trước 1975 chị là nử điều dưỡng, sau hòa bình không được tiếp tục đi làm, chị phải đi bán hàng rong để nuôi con. Con gái chị đã viết về mẹ thật xúc động như sau:
 “Mưa vẫn xối xả tuôn như muốn dìm tôi, trong sức ì ghê gớm đang vây lấy tâm hồn tôi. Khi ý nghĩ hiển hiện hình ảnh Mẹ.
Đau khổ đã chồng chất trên vai mẹ khi còn tấm bé đến bây giờ, Khi chiến tranh đành đoạn cướp đi của Mẹ những người thân yêu nhất. Và Mẹ còn mất đi cái mình quý nhất là nghề nghiệp.
Chỉ vì chúng tôi, Mẹ chả từ nan, từ những công việc nguy hiểm đến những nghề thấp hèn. Thế mà tôi, tôi đã làm được gì cho Mẹ?
Hôm đó, trời rét buốt, tôi chắc Mẹ sẽ nghỉ bán. Cảnh nhà vắng ngắt. Ba tôi bận trực, các em đến trường. Mẹ lại đi bán rồi. Trời ơi! Mẹ đang gồng mình giữa trời, giữa cái lạnh khủng khiếp này sao?
Không! Mẹ ơi, con không muốn...".

Thời đó Thy Tuyết bán nước chè xanh trên đường quốc lộ 1. Những đoàn xe đi qua, chị leo lên cửa xe chỉ cốt bán thật nhiều bát nước để có tiền nuôi 3 con thơ dại.
Lời của cháu: “Mảnh thân gầy guộc đang đóng băng của mẹ cùng chiếc ấm chè xanh tỏa hơi ấm kia, chính là tình thương ấm áp mẹ luôn dảnh cho chúng con. Mẹ ơi, hình ảnh mẹ hôm nay con sẽ giữ mãi nơi tim!...”
Và cũng từ dạo ấy, cháu Nguyễn Hoàng Phương Thư đã quyết tâm học thật giỏi để kiếm học bổng xứ người. Cháu đã đáp đền công ơn trời biển của cha mẹ bằng tấm bằng tốt nghiệp hạng giỏi của đại học công lập Berkely nổi tiếng của Hoa Kỳ. Và sau này khi ra trường có công ăn việc làm ổn định, các con của chị đã bảo lãnh cho bố mẹ qua xứ cờ Hoa.

* Chuyện kể về chị CẢNH, qua lời kể của phu quân NGUYỄN ĐẶNG MỪNG (NK 66-72):

THƯƠNG CON MẤY NÚI CŨNG TRÈO
Năm 1983 ở vùng kinh tế mới Đông Nam bộ. Khuya, con bị sốt cao, không có xe đò, quá sốt ruột  vợ chồng mình đèo con trên chiếc xe đạp về bệnh viện thành phố. May hôm đó trời sáng trăng và mùa khô, chạy được khoảng 10 cây số mình không đạp nổi. Vợ nói, để em đạp. Mình lại ngồi sau ôm con. Năm đó mình chỉ cân nặng 41 kg.
Vợ khỏe hơn mình hay vì thương con, bà ấy đạp chừng 10km, mình hỏi, em mệt chưa. Bà bảo anh chỉ việc ôm con, đừng ngủ gục. Đến ngã ba Dầu Giây, bà ấy đạp 30km. Hai vợ chồng thay nhau đạp xe đến bệnh viện Nhi Đồng lúc 7g sáng. Vì thương con, Mẹ khỏe đến lạ thường.

THƯƠNG CHỒNG NHƯỜNG TRỌN SUẤT THỊT TRÂU
Năm 1979, nhân ngày 8/3 cửa hàng hợp tác xã "phân" cho mỗi chị em nửa ký thịt trâu. Con trâu già của đội chết đúng ngày vui chị em. Dù thịt dai nhách, nhưng đối với nông dân thủa đó thì quý lắm. Vợ tôi bèn xào lá lốt, nấu 2 lon gạo mới đầu mùa và ngồi nhìn tôi ăn. Đi trồng khoai về bụng đói, hỏi em ăn chưa. Vợ bảo anh cứ ăn đi, em dành phần cho em rồi. Chút nữa con ngủ em ăn sau cũng được. Vợ bồng thằng cu đầu 6 tháng tuổi nhìn tôi ăn. Cả mấy năm ít khi được ăn cơm không độn, lại có thịt trâu. Tôi "chơi láng" nửa ký thịt và hai lon gạo. Xong. Vợ tôi để con vào nôi tre, và ru, nó đã ngủ. Tôi dọn chén bát hộ vợ. Xuống bếp, tôi giở nồi cơm xem, cơm hết. Cả soong thịt trâu cũng không còn chút nước. Tôi òa khóc như con nít. Và tự an ủi, hay vợ mình thương trâu, không thể ăn thịt trâu!

* Chuyện của chị HƯƠNG HUYỀN từ Atlanta (Hoa Kỳ):

Chuyện của chị đồng môn này thì da diết, thăng trầm vô cùng và nhiều tập.
Mùa hè 1972, chị Hương Huyền bế con còn bú mớm, cùng con bé người làm theo cha di tản từ Quảng Trị vào Huế. Trên con đường quốc lộ 1 chị đã chứng kiến cảnh bom rơi đạn pháo, người chết la liệt, chị bị lạc cha trên con đường này, con bé giúp việc tìm được người thân nên cũng rời bỏ hai mẹ con chị. Thế mà chị đã lần mò đến Huế trong cảnh lòng dạ ngổn ngang vắng chồng, lạc cha. Năm đó chị mới 21 tuổi!
Đến 1975, chồng là sỹ quan nên phải đi học tập, chị và 3 con thơ rời Đà Nẵng về quê bắt đầu những ngày tháng lao động vất vả nuôi con và thăm nuôi chồng. Có lần muốn chồng gặp con, chị can đảm đưa cả 3 đứa đi thăm cha. Ai ngờ trễ giờ xe chạy, mặc đường xa, mẹ  con chị vẫn đi. Hai đứa nhỏ mệt quá không đi nổi, chị đã gởi mỗi đứa trên một chiếc xe gắn máy của người đi thăm nuôi, còn chị và đứa lớn đi bộ.
Tới trại không thấy 2 đứa con, chị hốt hoảng chạy đến các trại khác để tìm. Mãi cho đến khi trời sập tối mẹ con mới tìm thấy nhau. Và ngày hôm đó gia đình chị là người cuối cùng thăm nuôi trễ. Chưa hết, bé út nhìn thấy cha mà khóc thét, không cho cha bế làm anh cũng bẽ bàng. Về sau hỏi rõ cháu mới nói đây không phải là cha, hóa ra cha trong hình quá đẹp trai, trẻ trung còn cha ngoài đời là một người lao động đen đủi ốm o làm sao cháu nhận ra. Năm xa cha, cháu lên 1 nay gặp lại cha cháu đã 4 tuổi rồi.
Anh đi hết trại này đến trại khác, chị tiếp tục cuộc đời vất vả nuôi con, bỏ quên hết tuổi thanh xuân cho đến 8 năm sau 2 vợ chồng mới đoàn tụ. Niềm vui đoàn tụ qua nhanh, anh và chị lao mình vào cuộc mưu sinh để lo cho các con cho đến nhiều năm sau thì được xuất cảnh sang Hoa Kỳ theo diện HO.
Tính đến năm nay 2017, gia đình chị đã sinh sống tại Hoa Kỳ được 26 năm. Các cháu ngày nay đã tốt nghiệp đại học và sau đại học ở những trường nổi tiếng, có công ăn việc làm ổn định đó là phần thưởng cho những hy sinh nhọc nhằn bao năm mà chị đã trải qua.

Thay lời kết

Vừa rồi là một số chuyện mà chúng tôi được chính người thật việc thật kể lại bằng sự trải nghiệm của họ. Phụ nữ Nguyễn Hoàng, phụ nữ Quảng Trị quê mình thật là chịu thương chịu khó, khi gia cảnh gặp khốn khó họ quên cả bản thân để lo cho chồng con phải không quý thầy cô và anh chị em.
Trị và Quang Tuyết  cũng biết rằng có nhiều chị em mình ngồi đây cũng có cảnh ngộ vất vả chẳng thua kém gì, nhưng thôi, mới nghe chừng đó chuyện mà đã thấy xót xa rồi, dù đó là chuyện đã xảy ra cách đây hàng chục năm.
Để vinh danh những chị em cựu học sinh Nguyễn Hoàng, chúng tôi xin mời các chị cùng lên sân khấu để nhận những đóa hoa tươi thắm từ các anh Nguyễn Hoàng chúng ta như sự thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của các người vợ, người mẹ mà nếu không có họ thì cuộc đời này sẽ thiếu những kết thúc có hậu.

Ghi chép của Nguyễn Văn Trị

Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Thân mẫu NH Trương Quang Viên, Minh Hương và Quang Ánh từ trần


Ái hữu cựu học sinh Nguyễn Hoàng Sài Gòn nhận tin buồn


Cụ bà TRƯƠNG THỊ THÍ 
là thân mẫu của các CHS NH: Trương Quang Viên (1966-70), 
Trương Thị Minh Hương (1970-75), Trương Quang Ánh, (1971-75)
Quê quán: Mai Xá Chánh, Huyện Gio Linh, Quảng Trị

Sau một thời gian lâm bệnh đã qua đời lúc 14g30 ngày 28-3-2017 
(nhằm ngày mùng 1 tháng 3 năm Đinh Dậu tại quê nhà)
Hưởng thọ: 84 tuổi

Lễ viếng: 19g ngày 29-3-2017 (mùng 2 tháng 3 năm Đinh Dậu)
Lễ động quan: 7g ngày 31-3-2017 (mùng 4 tháng 3 năm Đinh Dậu)
An táng tại nghĩa trang Mai Xá Chánh, Gio Linh, Quảng Trị.

Ái Hữu CHS Nguyễn Hoàng tại Sài Gòn xin chia buồn cùng các anh chị Quang Viên, Minh Hương, Quang Ánh và tang quyến. Nguyện cầu hương linh cụ bà sớm vãng sanh miền cực lạc.

Ban Liên lạc Nguyễn Hoàng Sài Gòn.

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Sinh hoạt định kỳ cuối tháng 3/2017


Sáng chủ nhật 26.03.2017 Ái hữu CHS Nguyễn Hoàng Saigon có buổi họp mặt định kỳ tháng 03 tại café Thủy Trúc trong Công viên Lê Thị Riêng, Q.10, TPHCM.
Gặp nhau, tay bắt mặt mừng, thăm hỏi ríu rít. Đúng 9 giờ MC Hoàng Ân mời ổn định vị trí và bắt đầu buổi họp.
Quang cảnh buổi họp mặt

Quang cảnh buổi họp mặt
Từ Tết đến nay, NH Saigon mới có dịp hội ngộ tại café Thủy Trúc với một mặt bằng thoáng hơn, tập trung hơn (trước đó gặp nhau trong họp mặt Tân niên tại nhà Văn hóa Phú Nhuận, dự họp mặt NHBRVT tháng 2/2017 tại Ngãi Giao huyện Châu Đức), Hoàng Ân mở đầu với lý do buổi họp mặt và giới thiệu thành phần tham dự có Thầy Nguyễn Bảo, các NH ở xa có anh chị Lộc Dung NH Bà Rịa Vũng Tàu, anh Lê Hữu Huy NH6471 Lâm Đồng, anh Hồ Cát NH 6168 và hơn 60 anh chị em thường xuyên sinh hoạt.
Ngồi: Quang Tuyết, a. Lộc, c. Thủy An, c. Nhật Thanh, a. Hạnh, a. Cẩm
Đứng: a. Trị, a. Sơn, c. Lê, c. Anh, c. Loan, c. B Lan, c. Mỹ Liên, c. Ánh

a. LH Huy, a. LĐ Cử, a. Đ TRiệu, a. TC Toàn, a. TH Giáo,
c. Kim Loan, a. LC Lượng

a. TN Ty, a. TC Toàn, a. VK Thế, a. Hoàng Phùng, a. T Tài

Đứng : c. Nhân, c. Hường, c. Kim Loan, a. Hoàng Ân
Ngồi : a. QĐ Dũng, a. NT Thành, c. LT Sen, c. VTX Dung,
c. NT Lê, c. HT Anh, 
a. Phùng, a. Tài, a. Tâm, a. H Cát


Thật là lâu mới có dịp tặng hoa và chúc mừng sinh nhật, kỳ này BLL xin được tặng hoa cho các anh chị có ngày sinh trong các tháng 1,2,3 luôn thể.
Tặng hoa cho các anh chị có ngày sinh trong quý 1.
MC Hoàng Ân

Tiếp đến anh Hoàng Ân đại diện Ban liên lạc đã báo lại những thông tin vui buồn, những cuộc sinh hoạt nhóm của NH khắp nơi.
Trưởng ban Nguyễn Văn Trị
TB Nguyễn Văn Trị đã thông tin tình hình hoạt động của NH Saigon trong thời gian qua :

* Về Hương Quê Nhà : Phát hành 500 cuốn, hiện chỉ tồn 21 cuốn sau khi trừ số 20 cuốn sẽ gởi ra nước ngoài

* Về họp mặt Xuân Đinh Dậu : TB đã nêu những mặt mạnh cũng như những thiếu sót trong việc tổ chức, tường trình. Tuyên dương những cá nhân và đơn vị đã góp công cho sự thành công của buổi lễ cũng như báo cáo thu chi của cuộc họp mặt

* Về tồn Quỹ (tính đến 16.03.2017) : Quỹ Điều hành 68.000.000 đ, Quỹ Khuyến học 36.600.000 đ, Quỹ Hương Quê Nhà : 19.816.000 đ. (Cũng trong tháng 3 chị Thủy An NH6269 đã tặng 10 triệu trong đó Quỹ điều hành 5 triệu, quỹ học bổng 3 triệu và Quỹ HQN 2 triệu)

Vẫn còn trong tháng 3, tháng có ngày Quốc tế phụ nữ, BLL đã mở mục mạn đàm về cảnh đời vất vả, sự hy sinh và thủy chung của phụ nữ Quảng Trị nói chung và Nguyễn Hoàng nói riêng qua những câu chuyện do anh Nguyễn Văn Trị, chị Quang Tuyết và chị Mỹ Liên kể về Cô Diệp Kim Liên phu nhân của thầy Lê Hữu Thăng, Chị Trần Thị Thủy An NH 6269, Chị Nguyễn thị Lê, Chị Hoàng Thị Thy Tuyết, Chị Cảnh vợ anh Nguyễn Đặng Mừng, Chị Hương Huyền (Atlanta), Chị Lê Thị Mân NH 66-72, Chị Mỹ Liên NH6572…

Sau phần kể chuyện, BLL đã mời tất cả phụ nữ NH cùng lên sân khấu để nhận những bông hoa chúc mừng
Thầy Nguyễn Bảo đang phát biểu
Thầy Nguyễn Bảo cũng lên chia sẻ niềm vui khi cô qua cơn bệnh thập tử nhất sinh và khỏe hơn nhiều, thầy gởi lời cám ơn quý thầy cô và CHS NH khắp nơi đã quan tâm đến gia đình lúc khó khăn

BLL cũng thông báo dự kiến kế hoạch về dự kỷ niệm 65 năm thành lập Trường tại Quảng Trị tháng 07.2017 và tham quan sau họp mặt để anh chị em góp ý

Xen trong các nội dung của chương trình là những giọng ca của các Nguyễn Hoàng thành viên.

Bài tường thuật và hình ảnh: Trần Văn Hảo
Quang Tuyết và TB Trị đang mạn đàm về các đức tính
hy sinh, chung thủy của phụ nữ

Mỹ Liên đang góp chuyện hy sinh của phụ nữ Nguyễn Hoàng

BLL tặng hoa và vinh danh các phụ nữ Nguyễn Hoàng

TB Trị tặng hoa chúc mừng thầy Bảo và gia đình về sự chịu đựng,
chăm lo cho cô vượt qua cơn bệnh hiểm nghèo

a. TH Giáo, a. Lịch, a. LĐ Cử, a. L Bân

Q Tuyết, a. Sơn, a. Lộc, a. Trị, VTX Dung, c. Anh, c. An 
a. Thành, c. Yến Trúc, c. VTB Hải, c. LT Sen, c. Lộc, c. Thẩm

c. LT Ánh, thầy Nguyễn Bảo, c. NT Kim Loan

Đứng : a. HV Ân, a. LT Văn 
Ngồi : a. TV Hảo, a. Quang Mười, a. LĐ Cử, a. TC Toàn, a. Đ Triệu

c. Ánh, a. Trị, thầy Bảo, c. Hòa, c. Loan, a. Bân, a. Lịch, a. NQ Toàn

anh Toàn tặng hoa cho vợ (chị Nhật Thanh)

Lý Thế Văn

a. TN Ty, a. TC Toàn, a. NQ Mười, a. VK Thế, a. H Phùn,
a. T Tài, a. LT Tâm, a. H Cát

a. NQ Toàn, a. ĐV Hoài, a. Lộc, c. Dung

NH BRVT Văn thị Xuân Dung

a. Sơn, a. Lộc a. Hoài tặng hoa và chụp chung với Văn TX Dung

anh HĐ Huy và . LT Văn

Đứng : thầy Bảo, a. Lượng, a. NQ Toàn 
Ngồi : a. NĐ Mừng, c. NT Lê

a. Cát và a. Cẩm

c. Nhật Thanh, a. TT Hạnh, a. Võ Cẩm, a. Võ Quý Sỹ

c. Yến Trúc

Hát tập thể trước khi chia tay